Cần một chút nắng mai để thấy ngày mới đã bắt đầu , và mình cũng phải đón chào nó …
Cần một nụ cười để cảm thấy nụ cười vẫn đẹp , nụ cười tuy nhở nhưng niềm vui nó mang lại sẽ len lõi cả vào trong từng tế bào …
Cần một chút sương sớm để vẫn có thể cảm nhận cái se lạnh đầu đông …
Cần một chút mưa để được nhìn thất từng chiếc lá non tươi mơn mởn vẫy vùng tắm mát , và những nỗi buồn cũng cuốn theo nhưng giọt nước nhỏ li ti ấy , trôi đi , trôi đi … tâm hồn lại bình thản như nụ hoa vừa hé sau cơn mưa…
Cần một chút thương yêu để thấy mình vẫn còn lý do để tồn tại , vì người ta còn cần đến mình…
Cần một chút nước mắt để khóc , để thõa mãn cơn dồn nén bấy lâu nay , khóc cho vơi cạn nỗi buồn…
Cần thêm một chút không khí để thở , vì cuộc sống này sao mà chật chội quá , người người cứ bon chen nhau, tranh giành nhau .Ôi , thế giới …
Cần một đám mây bay ngang qua để hồn ta cũng được nhẹ nhàng bay lên cùng mây , thả mình vào thế giới của màu trắng , của màu xanh .Chỉ có bầu trời , mây và ta , ko còn gì khác nữa…
Cần một chút gió để cảm thấy mát mẻ hơn vì cái oi bức của phố xá , thành thị .Tự nhiên thấy thèm cái gió nhẹ nhàng nơi đồng quê…Gió sẽ thổi bay cái tính tình nóng nảy khó ưa của ta , để ta bình tĩnh giữa nơi xa hoa này.
Cần một chút bóng mát của cây xanh để che đi cái nắng giữa trưa , để có thể nhắm mắt lại , tưa đầu vào cây , giấc ngủ nhẹ nhàng đến với nụ cười trên môi , theo cả vào trong giấc mơ…
Cần một chút ánh sáng dẫn đường chỉ lối , để có thể tìm thấy lối ra trong cái vòng luẩn quẩn rắc rối của cuộc đời.
Cần thêm một chút thời gian để đầu óc được thư giản , ko phải suy nghĩ , ko phải lo âu , để thấy cuộc đời vẫn còn phút tĩnh lặng……
